Thứ năm, ngày 01/10/2020

Bài viết

Cập nhật lúc : 09:35 04/03/2019  

Thanh xuân và kỉ niệm (Trần Hoài Khánh Linh-10A1-1819)

     Thời gian không đợi chờ một ai. Bởi chỉ mới hôm qua tôi bước vào mái trường cấp 3 Đồng Khánh này, mà bây giờ tôi đã sắp học hết học kỳ 2 của lớp 10 rồi. Thế nhưng, những kỉ niệm của lần đầu tiên bước vào mái trường hồng vẫn mãi in dấu trong tâm trí tôi.

     Từ lúc còn học cấp hai, đã biết bao lần tôi mơ ước được học dưới mái trường này, rồi cứ thế tôi nuôi hi vọng và nỗ lực không ngừng để đạt được ước mơ đó. Thời gian dần trôi, cuối cùng, mọi sự cố gắng và nỗ lực của tôi đã được đền đáp, tôi đã đậu vào mái trường mình mơ ước – trường THPT Hai Bà Trưng. Cảm giác khi nghe tin được học ở đây và may mắn hơn nữa là được xếp vào lớp 10A1 lại càng khiến tâm trạng của tôi thêm phấn chấn, mừng rỡ.

     Ngày đầu tiên đi học, lòng tôi bỗng rối bời và bỡ ngỡ làm sao! Lúc đó, tôi chỉ muốn có ai đó bên cạnh nắm tay và dẫn tôi vào lớp. Con nít quá phải không các bạn? Bao năm nay, tôi đã quen tựu trường dưới ngôi trường cấp hai quen thuộc và thân thương của mình. Tôi cứ suy nghĩ về những hàng cây, ghế đá, dãy phòng học,… - nơi chúng tôi đã từng nô đùa, vui chơi và gắn bó. Nhưng bây giờ thì khác, những hình ảnh hiện ra trước mắt tôi đều mới lạ và đặc biệt. Bởi đây là lần đầu tiên tôi bước vào ngôi trường này. Dọc đường đi đến lớp, tôi cứ thầm mong rằng lớp học sẽ có những bạn cũ của mình. Nhưng không, xung quanh tôi toàn là những gương mặt mới lạ. Tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Nhưng nỗi sợ hãi đó đã tan nhanh đi khi những người bạn mới bắt đầu vui vẻ chuyện trò cùng với tôi. Một lát sau, cô giáo chủ nhiệm của tôi bước vào lớp. Không biết cô có hiền hay không nhỉ? Tôi tự nghĩ. Trước mắt tôi là một người phụ nữ với hình dáng thân quen, mái tóc dài dịu dàng với khuôn mặt rất đỗi nhân từ. Nhìn cô khiến tôi nhớ đến cô Lan, người cô và cũng là người mẹ thứ hai của tôi. Cô giới thiệu là giáo viên phụ trách bộ môn Tin và cũng là người chủ nhiệm của chúng tôi, cô tên Thảo. Buổi gặp mặt đầu tiên, cô ân cần dạy bảo chúng tôi về việc học tập, ý thức của bản thân đối với trường, lớp, thầy cô giáo và bạn bè. Lời cô nói thật nhẹ nhàng làm sao, có lẽ cô xem chúng tôi như là những đứa con của mình vậy. Và có lẽ, đó cũng chính là bài học đầu tiên mà chúng tôi được học khi bước vào mái trường này.

     Sáng ngày khai giảng , bầu trời thật yên bình, ấm áp. Những tia nắng chói chang đang còn núp sau những cành cây phượng vĩ đỏ rực. Khoác trên mình bộ áo dài trắng tinh khôi, tôi vui vẻ và hạnh phúc làm sao. Giờ đây, tôi đã trở thành một cô nữ sinh thật rồi. Giữa sân trường rộng lớn này, những khuôn mặt rất đỗi thân quen hòa lẫn với những khuôn mặt lạ lẫm, trong tôi dâng lên cảm giác bỡ ngỡ, xao xuyến mà cũng tự hào và hãnh diện biết bao!

     Năm tháng trôi qua, tôi đã quen hết với các bạn và thầy cô giáo. Mọi thứ dường như không còn xa lạ với tôi nữa. Tôi đã thích nghi với môi trường mới này. Những tiết học thú vị, những buổi ra chơi vui vẻ. Tất cả đã tạo cho tôi những kỉ niệm thật đẹp đẽ và trong sáng. Được học dưới mái trường có bề dày thành tích như Hai Bà Trưng, tôi nguyện sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng cha mẹ, thầy cô, bạn bè. Đặc biệt, những kỷ niệm của tôi ở dưới mái trường hồng nãy sẽ không giờ phai nhòa trong ký ức tôi.

Số lượt xem : 800